Tôi nằm viện vợ chỉ đưa cho 2 cái bánh bao, tôi vứt luôn vào sọt rác, y tá đi vào thấy vậy liền bật khóc

T5, 12 / 2018 11:42 | 24honline

Tôi tên Thông, kết hôn với vợ được 4, 5 năm, con được 3 tuổi. Cuộc sống của chúng tôi khá túng thiếu, công việc của tôi không ổn định, tính tôi lại hay nóng nảy, nếu không cãi nhau với sếp thì cũng cãi nhau với đồng nghiệp.

Vợ tôi là nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại, mỗi ngày đều phải mỉm cười làm hài lòng khách. Một hôm tôi đến chỗ làm tìm vợ, thấy khách tỏ vẻ khinh thường nhưng vợ tôi vẫn phải mỉm cười chào sản phẩm, tôi tức giận liền đánh khách, vợ tôi vì thế mà mất việc.

Về đến nhà, tôi bắt đầu mắng vợ: “Người ngoài khua tay múa chân với cô thì cô không nói gì vậy mà người nhà nói 2 câu thì cô cãi lại, bản lĩnh lớn gớm”. Vợ tôi ấm ức trả lời: “Anh thì ở ngoài vui vẻ rồi, trong nhà, cả hai đều không có việc, con cái làm thế nào, sống kiểu gì đây”.

Tôi nghe xong liền nói: “Cô có ý gì? Muốn ly hôn với tôi hay sao?” Vợ tôi nói: “Ly hôn cái gì, con cái thì làm thế nào, tốt nhất là tìm cách làm thế nào sống qua ngày đã, ngày mai tôi đi tìm việc khổ chút mệt chút cũng được, kiếm tiền trước đã”. Kể cả như vậy chúng tôi vẫn thu không đủ chi, vợ tôi cũng thường vay tiền bạn bè, từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng, sống qua ngày nào hay ngày đó.

Hôm đó, tôi vì đánh nhau với người ta mà mất việc, mượn rượu giải sầu, kết quả tôi sang đường không nhìn xe nên bị đâm, nhập viện vợ mặt méo xệch đưa cho tôi 2 cái bánh bao: “Anh ăn trước đi cho đỡ đói”. “Tôi là bệnh nhân, cô cho tôi ăn bánh bao, tôi cần được bồi bổ, biết chưa? Có ai chăm sóc bệnh nhân như cô không”. Tôi quay người vứt bánh bao vào sọt rác, vợ tôi không nói gì, bế con và rời đi.

Loading...

Y tá vào phòng nhìn bánh bao liền khóc, vừa khóc vừa nói với tôi: “Có ai làm chồng như anh không, vợ anh vì cứu anh mà đi bán máu đến nỗi ngất đi, chỉ để anh có đồ để ăn”. Tôi thấy vậy liền hỏi: “Cô là ai, sao lại biết rõ chuyện vợ tôi như vậy?” Y tá trả lời: “Tôi là ai à? Tôi là bạn thân của vợ anh, vợ anh hy sinh vì gia đình như thế nào tôi đều biết, còn anh làm chồng đã làm được những gì?”

Tôi nghe xong những lời này liền cảm thấy hổ thẹn: “Hóa ra cô là người hay cho bạn tôi vay tiền phải không?” Y tá trả lời: “Đúng vậy!” Tôi hỏi tiếp: “Vậy có lẽ cô hiểu rõ tài chính của gia đình tôi. Cô cũng là người cho vợ tôi vay tiền để tôi nhập viện phải không?” Nữ y tá nguôi giận hơn lúc trước, khẽ gật đầu.

“Tôi đúng là mặt dày rồi, là người trụ cột trong gia đình mà không lo nổi cho vợ con, chỉ biết quát tháo, trách móc vợ. Vậy mà cô ấy vẫn luôn cam chịu để gia đình yên ổn. Tôi thật may mắn khi có được người vợ luôn quan tâm tôi như vậy”.

Tôi nói tiếp: “Những lời của cô như bát nước lạnh hất vào mặt làm tôi tỉnh ngộ. Tôi cám ơn cô. Sau khi khỏe lên tôi sẽ cố gắng tìm một công việc, dù thế nào tôi cũng không muốn vợ con phải khổ vì tôi như trước nữa”.

Vợ tôi bên ngoài cửa hình như nghe được những lời này của tôi. Tôi để ý thấy mắt cô đỏ, cô ngoảnh mặt gạt lệ và chưa bao giờ tôi cảm nhận sâu sắc nỗi lòng của vợ như lúc này…

Theo ĐKN


Down Tin Tức 24h Online để không bỏ lỡ Tin tức mới nhất trên : Android

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục